Cái hồi mới nhận nhà, mình vui lắm chứ. Nghĩ bụng giữa đất Thủ đô này, có một chốn an cư lạc nghiệp, thoát cảnh đi thuê là hạnh phúc lắm rồi. Nhưng sống ở đây hơn một năm, mình mới thấu cái cảnh "ô nhiễm ý thức" nó bào mòn con người ta khủng khiếp đến mức nào. Mình không hề có ý định đánh đồng hay phân biệt giàu nghèo, bởi mình biết ở đâu cũng có người này người kia nhưng thực tế phũ phàng ở khu mình đang sống là sự giao thoa của đủ mọi kiểu sinh hoạt... kém văn minh đến dị thường. Mình hi vọng có những nơi mặt bằng chung văn minh hơn.
Bạn tưởng tượng nổi không, 12 giờ đêm, khi cả tòa nhà cần yên tĩnh để tái tạo sức lao động, thì nhà hàng xóm vẫn để con cái chạy nhảy rầm rầm, tiếng hò hét, quát tháo vang vọng cả hành lang, có khi còn là ca hát nhậu nhẹt, nói chuyện ồn ào. Có những hôm đang đi dưới sân, mình thót tim vì một cái cốc sứ hay túi rác từ đâu đó "hạ cánh" ngay trước mặt. Xuống hầm gửi xe thì như một trận chiến, người ta chen lấn, để xe vô duyên đến mức chặn hết lối ra vào của người khác mà mặt vẫn tỉnh bơ.
Nhiều lúc mình tự hỏi: "Chẳng lẽ cái giá của việc ở nhà giá rẻ là phải hy sinh luôn cả quyền được yên tĩnh và an toàn sao?"
Mình bắt đầu nhận ra một chân lý cay đắng: Khi mua nhà, số tiền bạn bỏ ra không chỉ là mua mét vuông bê tông, mà là mua "bộ lọc hàng xóm". Mình không chịu nổi cảnh mỗi sáng thức dậy với tâm trạng bực bội vì ti tỉ những chuyện vụn vặt nhưng tích tụ thành một khối u uất trong lòng.
Vậy nên, mình đang rục rịch ý định chuyển đi. Mình muốn tìm một nơi mà "dân trí" không phải là một khẩu hiệu suông trên băng rôn quảng cáo. Mình khao khát một khu chung cư mà ở đó, phí quản lý có thể cao một chút cũng được, nhưng đổi lại là sự nghiêm túc của Ban quản lý và sự tự giác của cư dân. Nơi mà 10 giờ tối là không gian của sự riêng tư, nơi mà hầm xe là sự ngăn nắp, và hành lang là sự lịch thiệp.
Vấn đề mình đang trăn trở là: Liệu ở nội thành Hà Nội, có khu nào thực sự giữ được cái "chất" văn minh đó bền vững không? Hay cứ sau vài năm, khi người cũ đi người mới đến, mọi thứ lại đâu đóng đấy? Liệu có phải cứ phải bỏ ra 70-80 triệu/m2 thì mới mua được sự bình yên?
Nếu được lựa chọn lại, mình thà ở một căn hộ nhỏ hơn, xa trung tâm hơn một chút nhưng thuộc một khu đô thị có quy hoạch và quản lý bài bản, còn hơn là ở rộng mà ngày ngày phải đấu tranh với sự "vô duyên" của những người chung vách. Có lẽ, hành trình tìm kiếm một "tổ ấm" đúng nghĩa của mình bây giờ mới thực sự bắt đầu - không phải tìm một cái nhà đẹp, mà là tìm một cộng đồng văn minh để thuộc về.
Mọi người có ai từng trải qua cảm giác "bỏ chạy" khỏi khu nhà mình đang ở chỉ vì hàng xóm chưa? Và ở Hà Nội, đâu là nơi các bạn thấy thực sự yên tâm về ý thức cư dân nhất? Cho mình xin một lời khuyên chân thành để mình có thêm động lực "vượt sướng" tìm nơi ở mới với!