Chủ trọ thời nay rất biết bắt trend. Họ đập bỏ tường cũ, ốp bếp gỗ công nghiệp láng bóng, đặt thêm cái máy giặt cửa ngang ngay dưới gầm bếp, lắp điều hòa inverter, tủ lạnh hai cánh, thêm quả giường bọc nệm xám sang xịn mịn. Bước chân vào phòng, mùi gỗ mới thơm phức, đèn led vàng hắt ra chill chill như resort. Nhìn tổng thể thì mê đấy, nhưng nghía qua cái bảng giá thì sinh viên chỉ biết nuốt nước bọt ức nghẹn.
Bởi vì đi kèm với diện mạo "chuẩn tinh hoa" đó là một cái giá vô cùng ngất ngưởng. Một bài đăng mới đây của cư dân mạng đã bóc trần đúng nghịch lý trớ trêu của thị trường phòng trọ Hà Nội: Nhu cầu tìm phòng giá từ 3 triệu đến 4,5 triệu đồng của tân sinh viên và người đi làm cực kỳ cao, nhưng tìm đỏ mắt không ra, hoặc nếu có thì là những căn phòng cũ kỹ từ thời "ông bà anh". Trong khi đó, các căn trọ được "cao cấp hóa" với giá từ 5 triệu đồng trở lên lại mọc lên như nấm sau mưa và trống trơ trống hoắc, đăng vài tháng trời chẳng ai ngó ngàng.
Nghịch lý ở chỗ, chủ trọ thà chịu trống phòng 3-4 tháng chứ nhất quyết không chịu hạ giá. Cứ đến hẹn lại lên, vào tầm tháng 9 khi làn sóng tân sinh viên nườm nượp đổ về Hà Nội nhập học, các chủ trọ lại tự động "tăng nhẹ" từ 500k đến 1 triệu đồng/phòng với tư duy "người đông thế này kiểu gì chả có đại gia thuê". Đến khi hết mùa sinh viên, phòng vẫn ế chỏng gọng thì lại âm thầm hạ về giá cũ, tạo nên một vòng lặp drama đầy tính giải trí.
Thành ra, sinh viên thời nay bước chân vào đại học là bước ngay vào khóa huấn luyện "sinh tồn kinh tế". Để gánh nổi căn phòng 5-6 triệu đồng/tháng (chưa tính tiền điện 4k/số, tiền nước 100k/người, tiền dịch vụ, tiền mạng, tiền gửi xe), các bạn trẻ buộc phải trở thành những nhà quản trị tài chính tài ba. Nếu không có bố mẹ "chống lưng" cực mạnh, các bạn chỉ có hai đường: Hoặc là đi làm thêm xuyên đêm suốt sáng từ bồi bàn, chốt đơn, livestream đến gia sư; hoặc là áp dụng chiến thuật "ghép phòng", gom 3-4 đứa nhét chung vào một căn trọ 20m² để chia tiền cho nhẹ nợ.
Ở trong những căn phòng "cao cấp" ấy 4-5 năm đại học, vừa gánh tiền trọ vừa chạy deadline, ra trường chưa biết tấm bằng cử nhân xếp loại gì nhưng chắc chắn kỹ năng gánh nợ, quản lý rủi ro và chịu áp lực tài chính đã đạt cấp độ "thành tinh". Học xong 4 năm, sinh viên chưa thành doanh nhân thì cũng thành tinh hoa trong làng thắt lưng buộc bụng.
Tất nhiên, mong muốn có một chỗ ở đẹp đẽ, tiện nghi để chill sau giờ học là hoàn toàn chính đáng. Nhưng việc chạy đua "cao cấp hóa" một cách bất chấp, lệch pha hoàn toàn với túi tiền thực tế của đại đa số người đi thuê đang biến những căn trọ long lóng trở thành những "bảo tàng thu nhỏ" — đẹp thì có đẹp, nhưng chỉ để ngắm chứ không ai dám vào ở!