Chung cư có 260 xe máy điện, phí gửi là 60.000 đồng/tháng. Ông tính toán mỗi xe sạc hết khoảng 50.000 đồng tiền điện một tháng. Điều này khiến quỹ quản lý vận hành của tòa nhà tiêu tốn hơn 150 triệu đồng mỗi năm. “Khoản này do ai trả?” câu hỏi không có đáp án rõ ràng, và cũng là mâu thuẫn đang lan rộng ở nhiều chung cư.
Thực tế đang xoay quanh ba vấn đề chính.
Thứ nhất là chi phí. Khi xe điện còn ít, tiền điện không đáng kể. Nhưng chỉ trong thời gian ngắn, số lượng tăng nhanh khiến mô hình thu phí cũ không còn phù hợp. Nhiều cư dân đi xe xăng bắt đầu phản ứng vì cho rằng họ đang gián tiếp gánh chi phí cho nhóm sử dụng xe điện thông qua phí dịch vụ chung.
Thứ hai là không gian và an toàn. Lo ngại về pin và nguy cơ cháy nổ khiến nhiều ban quản lý chọn giải pháp nhanh: cắt điện khu sạc, hạn chế hoặc cấm xe điện xuống hầm. Nhưng hệ quả lại phát sinh. Xe bị đẩy lên sân, thiếu che chắn, dễ hư hỏng hoặc mất cắp. Một số cư dân lén mang pin lên căn hộ để sạc, vô tình đưa rủi ro từ tầng hầm vào chính không gian sinh hoạt. Như một trưởng ban quản trị thừa nhận, “dưới hầm lo cháy, lên mặt đất lại lo kiểu khác, không có phương án nào trọn vẹn”.
Thứ ba là trách nhiệm đầu tư hạ tầng. Hầu hết chung cư cũ không có trạm sạc, quỹ bảo trì lại không được phép sử dụng cho hạng mục này. Việc kêu gọi doanh nghiệp bên ngoài gặp vướng mắc vì thiếu quy chuẩn kỹ thuật, đặc biệt là tiêu chuẩn PCCC cho tầng hầm. Trong khi đó, quyền sở hữu hầm xe không rõ ràng khiến trách nhiệm giữa ban quản trị và chủ đầu tư bị đùn đẩy.
Theo VNE
Chính vì vậy, việc cấm xe điện trong hầm chỉ là giải pháp tình thế để giảm áp lực trước mắt. Nó không giải quyết được ba bài toán gốc: ai trả tiền điện, sạc ở đâu cho an toàn, và ai chịu trách nhiệm đầu tư hệ thống. Khi số lượng xe điện tiếp tục tăng, những mâu thuẫn này không biến mất mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác, thậm chí phức tạp hơn.