Em đọc trên mạng mỗi người khuyên một kiểu. Người bảo vay 50% là bình thường, người bảo thu nhập 60 triệu mà ôm khoản vay 2 tỷ thì “đời còn dài, đừng tự làm khổ mình”.Giờ em càng đọc càng hoang mang. 😅
Trần Minh Tuấn: Đặt cái bàn tính lên mà gõ em ơi, đừng nghe mấy lời an ủi xuông.
Vay 2 tỷ, cứ cho là săn được gói ưu đãi năm đầu tầm 7-8%/năm đi. Sang năm thả nổi nó vọt lên 10.5% - 11.5% (mức mặt bằng chung hiện tại) thì riêng tiền lãi mỗi tháng đã ngót nghét 18-19 triệu, cộng thêm gốc tầm 10-12 triệu nữa. Tổng gánh nặng rơi vào 30 triệu/tháng - tròn xoe 50% thu nhập.
Quy tắc vàng trong quản trị tài chính cá nhân: Tiền trả nợ gốc + lãi KHÔNG NÊN vượt quá 30-35% tổng thu nhập. Bốc lên 50% là bước vào "vùng nguy hiểm" rồi đấy. 60 triệu còn lại 30 triệu nuôi gia đình, đối nội đối ngoại, học hành của con, lỡ một người hắt hơi sổ mũi hay dính giảm biên chế là xong phim!
Hoàng Nam_RealEstate: Khác biệt nằm ở chỗ: 60 triệu đó từ nguồn nào ra?
- Nếu 60 triệu = 2 lương công chức/văn phòng định kỳ, công ty to, việc ổn định, tháng nào cũng nổ ting ting đúng ngày: DUYỆT, CỨ CHIẾN. Vay 2 tỷ trả dần 15-20 năm hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát.
- Còn nếu 60 triệu = 40 triệu thưởng doanh số/freelance + 20 triệu lương cứng: THỜI ĐIỂM NÀY NÊN NGHĨ LẠI. Thu nhập biến động mà gánh khoản nợ cố định 30 triệu/tháng là công thức nhanh nhất dẫn đến stress kinh niên.
Nguyễn Thảo: Đọc con số tưởng ngon, nhảy vào mới biết cảnh "làm nô lệ cho ngân hàng" nhé!
VC tớ năm ngoái cũng y hệt bạn: Có 2.5 tỷ, mua căn 5 tỷ, vay 2.5 tỷ, thu nhập gộp 70 triệu. Lúc ký hợp đồng tự tin lắm. Nhưng cuộc sống nó không êm đềm như tờ giấy tính toán: tiền sữa, tiền học quốc tế/bán công cho con, tiền biếu hai bên nội ngoại, tiền ăn cưới, tiền bảo dưỡng xe... Tháng nào chưa mở mắt ra đã thấy mất mớ tiền.
Chi tiêu hằng ngày phải gạt phắt khoản "ngẫu hứng", du lịch nghỉ dưỡng hạ cấp từ 5 sao xuống đi homestay gần nhà. Sống thì vẫn sống được, nhưng đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn, ch chửi nhau vì mấy chuyện vặt vãnh tăng lên gấp đôi!
Đăng Khoa_Crypto: Mấy ông trên sợ cạp đất mà ăn à? 50% mà còn không dám vay thì bao giờ mới có nhà Hà Nội / Sài Gòn?
Chờ tích đủ 4 tỷ thì cái nhà đó nó đã vọt lên 6 tỷ rồi em ơi! Lịch sử thị trường Việt Nam chục năm nay chứng minh: Tốc độ tích lũy lương chưa bao giờ đuổi kịp tốc độ tăng giá bất động sản.
VC thu nhập 60 triệu là thuộc top trung lưu khá rồi. Thắt lưng buộc bụng 2-3 năm đầu, sau này lương tăng lên, tiền trượt giá đi thì khoản nợ 2 tỷ kia lại thấy nhẹ hều. Không liều thì ăn nhiều... làm sao được!
Lê Hải Đăng: Tùy thuộc vào "Nệm cao su" (Khoản dự phòng) của bạn dầy hay mỏng.
Sau khi xuống tiền 2 tỷ tích lũy, hai vợ chồng còn khoản tiền mặt dắt lưng nào không?
- Nếu tay trắng, sạch bách quỹ dự phòng: Rất rủi ro!
- Nếu vẫn còn dắt cạp quần tầm 200 - 300 triệu (tương đương 6 tháng chi phí sinh hoạt + trả nợ): Thì nhích được.
Khi vay mua nhà, cái giết chết người ta không phải là khoản nợ, mà là sự cố đứt gãy dòng tiền đột ngột (mất việc, ốm đau) trong khi không có quỹ khẩn cấp.
Phạm Hương: Tại sao cứ phải cố đúng căn 4 tỷ?
Có 2 tỷ trong tay, sao không lùi lại tìm căn 2.8 - 3.2 tỷ? Vay tầm 800 triệu đến 1.2 tỷ thôi. Lương 60 triệu trả khoản nợ 12-15 triệu/tháng cực nhẹ đầu, tháng nào thừa tiền thì ném vào trả gốc trước hạn. Vừa có nhà ở, vừa đêm ngủ ngon không giật mình, vợ chồng đỡ cãi nhau. Mua cái nhà là để hưởng thụ cuộc sống, chứ có phải mua cái áp lực về đè lên cổ đâu?
Lời kết cho chủ thớt:
Thực ra, vay 50% không cao, cũng chẳng thấp. Nó là mức "ranh giới" điển hình của đa số người trẻ mua căn nhà đầu tiên hiện nay. Căng hay nhàn không nằm ở con số 50%, mà nằm ở độ ổn định của dòng tiền và sức chịu nhiệt tâm lý của hai vợ chồng.
Nếu nhắm dòng tiền bền vững, có quỹ dự phòng rủi ro và chấp nhận "bớt sang chảnh" trong 3 năm đầu: Cứ tự tin mà làm sổ đỏ.
Còn nếu tính cách thích an toàn, công việc dễ biến động: Thu hẹp mục tiêu lại một chút, lùi một bước biển rộng trời cao!