Nghe qua thì thu nhập này thuộc hàng khá ổn, bao người mơ ước, nhưng đụng đến bài toán mua nhà Thủ đô thì đúng là muốn bốc hỏa. Riêng tiền cố định mỗi tháng đã mất tầm 16 đến 17 triệu gồm thuê nhà 9 triệu, thuê bảo mẫu 6 đến 7 triệu, chưa kể tiền bỉm sữa, ăn uống, chi tiêu phát sinh cho em bé. Cứ đà này thì tích góp chẳng được bao nhiêu. Anh chồng làm tự do nên muốn ôm con về quê sống cho nhẹ đầu, còn người vợ lại muốn trụ lại Hà Nội vì công việc sale đang phát triển tốt, lại mơ ước sau này cho con học trường quốc tế, trường tư thục xịn xịn như Vin để con có môi trường phát triển toàn diện. Một bên là giấc mơ Thủ đô hào nhoáng, một bên là thực tế phũ phàng của giá nhà đất.
Bài toán này thực ra là nỗi niềm chung của hàng nghìn gia đình trẻ đang sinh sống tại các thành phố lớn. Với 700 triệu vốn dắt lưng, nếu muốn mua một căn chung cư bình dân ở Hà Nội hiện tại giá cũng phải xấp xỉ 2,5 đến 3 tỷ đồng. Tức là vợ chồng sẽ phải gánh khoản nợ ngân hàng ít nhất 2 tỷ. Với lãi suất thả nổi hiện nay, riêng tiền trả gốc lẫn lãi mỗi tháng cũng ngót nghét 20 đến 25 triệu. Cộng thêm tiền nuôi con nhỏ, tiền ăn uống sinh hoạt thì tổng chi tiêu sẽ vọt lên 40 đến 45 triệu một tháng. Bàn cờ tài chính lúc này sẽ mỏng như tờ giấy, chỉ cần một trong hai người hắt hơi sổ mũi hoặc sụt giảm thu nhập là cả gia đình rơi vào cảnh báo động đỏ ngay lập tức.
Mong muốn cho con học trường tốt, môi trường hiện đại của người mẹ là hoàn toàn chính đáng. Đứa trẻ nào sinh ra cũng xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp nhất. Nhưng áp lực tài chính quá lớn sẽ biến giấc mơ thành gánh nặng. Đôi khi cha mẹ mải mê vắt kiệt sức lực kiếm tiền trả nợ ngân hàng và đóng học phí đắt đỏ cho con, để rồi khi về nhà chỉ còn lại sự mệt mỏi, gắt gỏng và căng thẳng. Một đứa trẻ lớn lên trong căn nhà đầy áp lực nợ nần chưa chắc đã hạnh phúc bằng việc sống trong một môi trường bình yên, nơi cha mẹ thảnh thơi về tâm trí.
Vậy rốt cuộc nên ở lại chiến đấu hay dạt về quê nuôi cá và trồng thêm rau? Việc quay về quê sống không hề là một thất bại hay lùi bước, mà đôi khi là bước lùi chiến thuật để bảo vệ sự an toàn tài chính. Thu nhập 20 đến 25 triệu ở quê là một con số rất sống tốt, chi phí sinh hoạt rẻ, lại có ông bà hai bên hỗ trợ chăm cháu, vừa tiết kiệm được tiền bảo mẫu lại vừa đỡ tốn tiền thuê nhà.
Tuy nhiên, nếu người vợ vẫn quyết tâm ở lại Hà Nội để phát triển sự nghiệp sale đầy tiềm năng, hai vợ chồng hoàn toàn có thể chọn giải pháp trung hòa. Hãy tạm gác lại giấc mơ mua nhà trong 1 đến 2 năm tới. Thay vì vội vã gánh khoản nợ tỷ đồng khi con mới 2 tháng tuổi, hãy tập trung tối ưu hóa chi phí hiện tại. Khoản tiền 700 triệu gửi tiết kiệm hoặc đầu tư an toàn để làm quỹ dự phòng rủi ro. Khi thu nhập của hai vợ chồng chạm mốc cao hơn và tích lũy được khoảng 40 đến 50% giá trị căn nhà, lúc đó xuống tiền cũng chưa muộn.
Mua nhà là cuộc thi chạy việt dã cả đời chứ không phải cuộc đua nước rút 100 mét. Đừng để tấm thẻ cư trú Thủ đô hay tấm nhãn trường quốc tế biến tuổi trẻ của hai vợ chồng thành chuỗi ngày sống trong âu lo. An cư chỉ thực sự hạnh phúc khi nó đi kèm với lạc nghiệp và sự an yên trong tâm trí!