"Bây giờ bản ta tạm bỏ qua việc cấp sổ đi.
Giờ mọi người cùng nhau xây dựng ý kiến để tăng giá trị khu chúng ta đang sống, chứ e thấy HH mình mới được vài năm mà tường với đường ở nội khu xuống cấp quá các bác ạ.
Không biết khi nào thì nhà mường mấy có kế hoạch bảo trì và tu sửa hệ thống bên ngoài các bác nhỉ?
Chứ nay hỏng cái này mai sửa cái kia e thấy hơi nhếch nhác chút.
Cứ như thế này e sợ tầm 5-10 năm nữa mọi người tưởng là khu ổ chuột thì buồn lắm"
Kèm theo đó là 1 tấm ảnh khu Hh này trông nhếch nhác thực sự ý!
Mỗi lần nhắc đến HH Linh Đàm là y như rằng internet chia làm hai phe. Một phe bảo: Giá vậy thì đòi hỏi gì nữa, còn phe kia vẫn hy vọng một ngày nào đó khu này được sơn sửa lại đẹp hơn, sạch hơn, đáng sống hơn. Nhưng nói thật, kỳ vọng kiểu “sơn lại cho mới” với HH lúc này nghe hơi giống việc lấy filter để cứu một chiếc điện thoại đã ngấm nước lâu năm. Nhìn có thể sáng hơn một chút, nhưng vấn đề thật sự lại nằm sâu bên trong.
Cái xuống cấp của HH bây giờ không còn là chuyện bề mặt nữa, mà là câu chuyện của chất lượng công trình, thiết kế vận hành và cả cách khu nhà này đã bị khai thác liên tục suốt hơn 10 năm qua. Nhiều người nghĩ tường bong tróc thì sơn lại, hành lang cũ thì thay đèn, chỗ nào thấm thì vá là xong. Nhưng nếu ngay từ đầu vật liệu đã bị cắt giảm, thi công không đảm bảo thì tốc độ xuống cấp nhanh gần như là điều đã được báo trước. Đường ống nước làm không chuẩn, rò rỉ âm trong kết cấu thì hôm nay sơn chỗ này, vài tháng sau chỗ khác lại loang. Trần vừa vá xong thì tường nứt, hành lang vừa sửa thì thang máy lại hỏng. Nó không còn là lỗi bảo trì đơn thuần nữa mà là vấn đề từ lõi công trình.
Hệ thống rác ở HH cũng là ví dụ rất rõ cho tư duy vận hành cũ của một thời xây thật nhanh để bán thật nhiều. Mô hình đổ rác theo ống xuống tầng hầm nghe thì tiện, nhưng thực tế đã bộc lộ quá nhiều vấn đề về mùi, vệ sinh và khả năng kiểm soát vận hành. Trong khi đó, nhiều chung cư đời mới giờ đã chuyển sang phòng rác riêng từng tầng, gom và xử lý khép kín để hạn chế ô nhiễm. Nghĩa là có những thứ ở HH bây giờ không chỉ xuống cấp mà còn bắt đầu lạc hậu so với tiêu chuẩn vận hành hiện nay.
Vì thế nên việc sửa chữa nhỏ lẻ lúc này gần như chỉ là giải quyết phần ngọn. Hôm nay xử lý được một điểm thì mai điểm khác lại phát sinh. Chỗ này vừa chống thấm xong thì chỗ khác bắt đầu mốc, khu này vừa dọn sạch thì vài hôm sau rác lại chất đầy mái che. Tình trạng xuống cấp không biến mất, nó chỉ chuyển từ vị trí này sang vị trí khác.
Nhiều người quên mất rằng HH giờ không còn là một khu nhà mới bàn giao nữa mà đã tròn 10 năm tuổi. Một căn nhà mặt đất bình thường do chính mình xây sau 10 năm còn phải sửa lên sửa xuống, huống chi một đại đô thị giá rẻ với hàng nghìn hộ dân sinh sống mỗi ngày, mật độ thuộc dạng rất cao. Thang máy chạy liên tục, hệ thống điện nước hoạt động gần như không nghỉ, hành lang, bãi xe, khu công cộng đều bị khai thác ở cường độ lớn suốt một thập kỷ. Áp lực lên hạ tầng là cực kỳ khủng khiếp.
Nhưng cái khó của chung cư lại nằm ở một nghịch lý rất quen thuộc: ai cũng muốn khu mình ở sạch hơn, đẹp hơn, vận hành tốt hơn, cho đến khi bắt đầu nhắc tới chuyện thu tiền. Lúc đó là câu chuyện “sao thu nhiều thế”, “tiền đi đâu”, “có minh bạch không”. Trong khi bình thường gọi họp cư dân thì vắng như lớp học thêm chiều mưa, đăng báo cáo công khai thì không đọc, nhưng cứ chuẩn bị thu phí là ai cũng hóa thân thành kiểm toán viên độc lập. Nghe hơi châm biếm nhưng đây là thực tế ở rất nhiều khu chung cư chứ không riêng HH.
Quan trọng hơn, HH đến giờ vẫn chưa có một Ban Quản Trị ổn định thì gần như rất khó để nói tới chuyện nâng cấp bài bản. Vì cải tạo một khu như HH lúc này không còn là chuyện sửa vài bức tường hay thay vài bóng đèn nữa. Nó gần giống quản lý một dự án tầm trung với đầy đủ câu chuyện về tài chính, quản lý chất lượng, tiến độ, giám sát và một kế hoạch nâng cấp đồng bộ cho toàn khu. Nếu không có một bức tranh tổng thể thì việc sửa chữa sẽ mãi chỉ là vá víu tạm thời.
Thực tế mà nói, trước mắt có lẽ điều khả thi hơn không phải là mơ HH thành một khu cao cấp lung linh, mà là bắt đầu từ những thứ cơ bản nhất như dọn sạch vỉa hè, hạn chế xả rác bừa bãi, xử lý các khu vực tồn đọng rác trên mái che hay giữ hành lang thông thoáng hơn. Chỉ cần làm được những điều đó thôi, cảm quan khu nhà cũng đã thay đổi rất nhiều rồi.
Vì đôi khi, một khu chung cư xuống cấp không chỉ vì bê tông cũ đi, mà còn vì người ta dần từ bỏ cảm giác đây là nơi mình thực sự muốn giữ gìn.